Cô sinh viên du học nhớ nhà thả hồn vào trang mạng đọc tin.
Cô reo lên khi nhìn thấy món ăn các bạn sinh viên cùng phòng đãi cô vài tháng trước khi cô sang
đây du học! Hương thơm, vị ngọt, độ giòn đầy hấp dẫn của " Gà không lối
thoát" qua lời cô bình phẩm thật hấp dẫn. Tôi lập tức phác ngay kế hoạch
nhốt gà kiểu này vào ngày nghỉ cuối tuần để thưởng thức! Tài nội trợ thế nào mà
xôi ít gà nhiều! Lỡ rồi biết sao đây? Bọc đi nắn lại kiểu gì vẫn... còn nhiều lối
thoát! Đành tặc lưỡi an ủi thôi thì để ít không khí cho nó... thở. Thả nó vào
chảo mỡ nhiệt độ thấp nó chín vàng ươm trông ngon mắt nhưng thời gian quá lâu
nên nó... không mềm mại! Đấy là nói nhẹ chứ thực tình thì gạo nếp hạt dài không
mềm dẻo như gạo hạt tròn nên xôi đã khó
bọc lại khô gặp mỡ đun nhỏ lửa ngâm nó quá lâu nên nó... nhớ chồng! Nó "vọng
Phu" nó ... hóa đá có khổ không hở trời? Tôi giải quyết bằng cách dùng
chày đập nó vẫn trơ trơ! Xin mời cả nhà ngắm cho... vui mắt!
Những ghi nhận, những cảm nghĩ về nhân tình thế thái sẽ được thể hiện ở trang Viet-Ca ( Việt nam -Canada )
Monday, April 16, 2018
Bão Băng Mùa Xuân
Chuông báo thức reo! Nhìn khung cửa kính tối mờ mờ chưa có
chút le lói bình minh! Giật mình nhớ lời cảnh báo hôm qua của ông thời tiết về
mưa đá! Với chiếc cell phone nhìn vào thấy
anh FB nhanh nhảu báo tin thời tiết giờ phút này tại Ottawa! Anh không quên nhắc
nhở cầm ô đi làm! Vào trong bếp mở tung cửa nhìn ra ngoài sân sau. Không gian mờ
mịt với những hạt đá rơi lộp độp trên mái kính che vườn sau nhà. Gió giật cây ngả
nghiêng trĩu nặng những hạt đá bám đông cứng vào cành. Nền đường đi bộ trơn trượt. Xe rải muối mới kịp rải trên những đường chính
nơi người đi bộ đông đảo! Đường phụ ít người đi phải chịu thiệt thòi chờ xong
đường lớn. Người đi bộ trên những con đường này thường khắc phục bằng cách... Nhảy Tango! Ơi mùa
xuân Ottawa!
![]() |
| Kính cửa sổ |
Saturday, April 14, 2018
Dịu Dàng
Chứng kiến màn khẩu chiến bất phân thắng bại của đôi uyên ương...
Già . Cô gái trẻ ngây thơ nhận xét : "
Nếu bà vợ cứ dịu dàng ngọt ngào thì làm gì có chuyện cãi cọ xảy
ra"? Tôi hỏi lại : " Tại sao cháu biết bà vợ không muốn dịu dàng, ngọt
ngào"? Cô trả lời : " Cháu chứng kiến từ đầu nên cháu biết! Bà toàn
dùng những lời thô tục, nặng nề khiêu khích khiến ông chồng nổi cáu rồi cả hai
cùng mất bình tĩnh , cùng ăn miếng trả miếng cho nhau không bên nào chịu bên
nào! Cháu thấy nếu người phụ nữ lúc nào
cũng dịu dàng thị không khí gia đình sẽ đầm ấm, vui vẻ. Sau này có gia đình ,
cháu sẽ giữ gìn hạnh phúc của mình bằng cách đó"!
Tôi nhìn vào đôi mắt
trong veo của cô bé biết cô nói rất thật lòng! Thật lòng như hầu hết tất cả những
cô gái trẻ mới bước chân vào đời! Thật lòng như tâm trạng của tôi khi tôi bằng
tuổi cô! Cô đang vẽ một bức tranh gia đình đầy màu hồng giống như tôi và những cô gái khác đã từng vẽ với quyết tâm sẽ : Không- giống-
người- đàn- bà- kia !
Ở lứa tuổi cô, tôi từng có cái nhìn như cô! Tôi luôn phê
phán kịch liệt những người đàn bà thiếu dịu dàng! Tôi luôn cho rằng nét duyên
dáng nhất của người phụ nữ là ngọt ngào, mềm mại ! Nó tạo lên sự khác biệt giữa
Nam và Nữ! Nó là đặc tính " trời cho" người phụ nữ! Không có nó, người phụ nữ chẳng
khác gì nam giới! Thế nên, tôi rất hiểu cô! Tôi thầm mong cô đạt được giấc mơ
màu hồng của mình.
Tôi không may mắn nên chỉ được chứng kiến một người phụ nữ
như vậy! Độ dịu dàng, ngọt ngào của chị tăng dần theo năm tháng! Nhà chị không
chỉ là túp lều... lý tưởng như hầu hết
chúng ta mà là một... mansion! Chị cho tôi xem ảnh vườn nhà chị và mời tôi ghé
thăm khi có dịp! Tôi chẳng bao giờ " Có dịp" vì tôi nhận thấy ranh giới khác biệt giữa
chúng tôi dù tôi biết anh chị thật tình và họ không bao giờ để ý đến điều
đó!Tuy nhiên, tôi rất tiếc mình đã bỏ lỡ cơ hội ngắm 1000 bông Tulips đủ màu sắc
trong vườn nhà chị uốn lượn tuyệt mĩ theo cây cầu cong sơn trắng tô điểm bởi
hàng trăm khóm hồng! Và liễu, và thông... Riêng thông vườn nhà chị sơ sơ
có...100 cây ! Chị biết chính xác số lượng thông vì : " Chị không tự trồng
được thông mà phải thuê công ty nên chị
nhớ"! Chị nói : " Những ngày ấm hết giờ làm anh về nhà anh chị
ra vườn ngồi ngắm hoa nhiều hôm quên cả nấu ăn! Cứ ngồi mãi ngoài vườn chẳng muốn vào nhà, em ạ"!
Nhìn chị và tôi say mê ngắm ảnh vườn hoa, ảnh chị chăm bón,
thư giãn trong vườn hoa do chồng chị chụp.
Anh chồng ( lứa tuổi 70 hiện tại) cười hiền hậu và âu yếm nhìn vợ! Anh bảo tôi
: " Em đến thăm vườn nhà anh chị đi! Tha hồ cho em chụp ảnh".
Anh là người có chỗ đứng tốt trong xã hội và rất bình dân
nên hầu hết người Việt ở Ottawa đều biết anh chị và ai cũng nhận xét : "
Bà ấy lúc nào cũng tươi như hoa vì được chồng yêu chiều như ngày mới cưới"!
Thực ra, những người thuộc tầng lớp trung lưu hoặc cao
hơn anh chị không ít nhưng giữ đuợc hạnh
phúc ngọt ngào như anh chị quả là có thể đếm trên đầu ngón tay!
Nếu cô gái với đôi mắt trong veo ngây thơ kia phê phán những
người phụ nữ đã đánh mất nét dịu dàng, ngọt ngào thời con gái thì tôi lại lên
án những người đàn ông đã lấy cắp và hủy diệt cái ngây thơ, duyên dáng ngọt
ngào của người phụ nữ! Đáng buồn thay họ không hề biết điều này mà họ lại ngạc
nhiên không hiểu tại sao người bạn đời của
họ lại thay đổi tính khác hẳn cô thiếu nữ duyên dáng, e lệ năm xưa họ đã từng yêu?
Monday, April 2, 2018
Những nghi vấn về TTKH và Hai Sắc Hoa Tigon
Hai sắc hoa Tigon đi vào lòng người kể từ khi bài thơ được đăng trên Tiểu thuyết thứ bẩy vào giữa năm 1937 đến tận bây giờ! Rất nhiều giả thuyết phỏng đoán về tác giả bài thơ này nhưng nhìn chung, hầu như mọi ý kiến đều cho rằng tác giả là nữ và tên là Trần Thị Khánh! Xin nhắc lại những câu thơ đã làm cho chúng ta chắc chắn tác giả PHẢI LÀ NỮ:
" Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng" ( Hai sắc hoa Tigon)!
" Biết đâu tôi một tâm hồn héo?
Bên cạnh chồng Nghiêm luống tuổi rồi!" ( Bài thơ thứ nhất)!
" Tháng ngày miễn cưỡng em đan
Kéo dài một chiếc áo Lam cho chồng" (Bài thơ đan áo)!
" Chỉ có ba người được đọc riêng
Bài thơ đan áo của chồng em" ( Bài thơ cuối cùng)
Thì rõ ràng nội dung và cách xưng hô trong cả bốn bài thơ đều thể hiện tác giả là phụ nữ nhưng có ai cấm tác giả nam giới giả danh phụ nữ để làm thơ tình đâu?
Riêng tôi có một vài nghi vấn về vấn đề này! Thứ nhất, nếu TTKH là nữ đã từng yêu một thi sĩ ở cái thời " Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" thì cái chuyện yêu đương lén lút bà phải giấu không cho cha mẹ biết! Nhất là khi đã có chồng càng phải chôn kín vĩnh viễn điều này vì nếu lộ ra, vị thế của người vợ, người con dâu trong gia đình sẽ ra sao ? Đó là chưa kể , gia đình cha mẹ bà cũng như bị vết bùn nhơ làm vẩn đục nề nếp, gia phong của gia đình "lễ giáo" ! Mấy bài thơ của bà chứng tỏ bà có nền học vấn vững chắc và có lẽ bà thừa thông minh để không làm chuyện dại dột! Mà giả sử có dại dột đi nữa thì cũng chỉ một lần mà thôi! Đằng này, bà có tới 3 bài thơ do bà tự nguyện gửi đăng (chỉ riêng bài Đan áo do nhà thơ Thâm Tâm tự đăng) ! Không lẽ chồng bà không biết chữ? Lại nữa, nếu tên bà là Trần Thị Khánh như mọi người nói thì tuy bà không viết thẳng tên mà viết tắt nhưng những chữ viết tắt ấy chỉ khó đoán cho kẻ ngoại cuộc còn người trong cuộc không lẽ chẳng nghi ngờ? Vô lý, ngay bài thơ Hai sắc hoa Tigon bà đã cho chúng ta biết:
" Chồng tôi cũng biết tôi thương nhớ
người ấy, cho nên vẫn hững hờ"!
Nghĩa là chồng bà biết bà đã có người yêu và tỏ thái độ lạnh nhạt mà bà vẫn công khai chuyện tình cũ giữa thanh thiên bạch nhật khác gì bà đổ thêm dầu vào lửa để thiêu đốt gia đình nhỏ của bà cho dù bà chẳng có tình yêu với chồng? Có người đàn ông nào có thể chịu đựng được vợ của mình lại công khai bày tỏ tình cảm với người xưa cũ ? Có người phụ nữ nào dám công khai phô bày tình yêu của mình với người yêu cũ cho thiên hạ mổ xẻ? Thời đại chúng ta đang sống bây giờ cởi mở hơn, nam nữ kết hôn phần lớn có tình yêu nhưng đã mấy người dám nói thật tình cảm nồng thắm về người cũ của mình cho vợ ( chồng) biết? Thế mà thập niên 1937 TTKH đã thổ lộ tình cảm sâu đậm nhớ nhung vẫn dành cho Người ấy trên mặt báo:
" Tôi biết làm sao được hỡi trời
Giận anh không nỡ nhớ không thôi" ( Bài thơ cuối cùng)
Có chồng vẫn nhớ người xưa cũ! Chuyện tình cảm ai cũng vậy nhưng nỗi nhớ ấy có ai dám phô bày! Lại còn cho chồng và thiên hạ biết trong tim mình chỉ dành chỗ cho người đàn ông không phải là chồng! Các đấng nam nhi thời nay làm ơn cho tôi biết là các ngài có chịu đựng được điều này không? Có những cặp đã chung sống gần nhau tới đầu bạc , con cháu đầy nhà mà thấy phe kia tự dưng thẫn thờ là đã cảm thấy bị tổn thuơng, bị xúc phạm. .. Quá khứ của người bạn đồng sàng dù dấu kỹ cách mấy cũng bị phanh phui! Chỉ cần một câu nói bóng gió hoặc một sự trùng lặp vô tình được nhắc lại cũng khiến cho phe này giật mình còn phe kia ... hậm hực cho " Cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt"! Rồi thì đứa ngủ trên giường, đứa nằm... xó bếp chẳng muốn nhìn mặt nhau. Gay cấn thế nên phần lớn người ta tránh nhắc lại chuyện cũ để khỏi làm tổn thương lẫn nhau. Trong nhà đã vậy, ngoài ngõ lại càng phải né tránh tuyệt đối vì sự dị nghị của thiên hạ như một nỗi nhục không thể rửa được liên lụy đến cả cha mẹ, con cái... Thế nhưng, TTKH lại " loa" cho cả thiên hạ biết CHUYỆN CŨ CỦA MÌNH ! Công khai cho thiên hạ biết mình không có tình yêu với chồng mà trong tim chỉ dành chỗ cho Người ấy! Có người chồng nào chịu được nỗi nhục này và có người vợ nào dám bày tỏ nỗi lòng mình theo kiểu này trước bàn dân thiên hạ?
" Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người" ( Hai sắc hoa Ti gôn)
" Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng : " Vẫn nhớ em!" ( Bài thơ thứ nhất )
" Tuy thế, tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa, than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi!" ( Bài thơ thứ nhất)
" Ai đem lễ giáo giam em?
Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời..." ( Bài thơ cuối cùng)
Tôi biết luận bàn về đề tài này phải dành cho những bậc kiến thức thâm sâu với những tập tài liệu nghiên cứu khổng lồ may ra mới tìm được câu trả lời! Các nhà văn, thơ, trí thức... đã đào bới từ sau khi " Hai sắc hoa Ti gôn" được đăng năm 1937! Lúc đó, nhân chứng, vật chứng còn nóng hổi mà họ phải bó tay thì thế hệ chúng ta chỉ làm công việc " khảo cổ" xem xét, phỏng đoán tàn dư lại không có máy móc dò tìm thì kết quả sẽ như thế nào? !
Vẫn biết TTKH là thật, chuyện tình là thật! Thật không phải riêng cho TTKH mà nó như là mẫu số chung cho rất nhiều người ! Là chuyện tình đẫm nước mắt của những cặp yêu nhau rồi phải xa nhau ! Kết cục có thể khác nhau nhưng cái màn thương nhớ tưởng có thể chết được khi xa nhau lại rất thực! Vì rất thực nên ai cũng nhìn thấy hình bóng mình trong " Hai sắc hoa Ti gon" để khóc thương cùng nó! Chỉ một điều duy nhất riêng TTKH viết về nó hay nhất, trung thực nhất, phản ánh đúng tâm trạng nhất nên những người cùng hoàn cảnh tìm thấy mình trong đó rồi khóc thương cho mình , cho người...
Một người thông minh như TTKH ở bối cảnh này không thể tự tay giáng cho mình, cho chồng, cho thân nhân một cái tát! Không dám sỉ nhục dòng họ cả hai bên! Đã cam lòng theo sự sắp đặt của gia đình bà phải ép lòng chịu đựng cho hết cuộc đời! Bà đã không dám phản kháng! Không dám tháo tung dây buộc bằng cách ly dị! Cách giải phóng cuộc đời mình đơn giản nhất mà bà không dám thực hiện thì liệu bà có dám công khai cuộc tình để dồn mình và thân nhân vào đường cùng không? Hiểu nỗi lòng bà nhiều nhất là chồng bà, "Người ấy" và gia đình bà! Có thể một vài bạn thân thích của bà nữa! Bà không viết bài thơ này! Chồng bà dĩ nhiên không và gia đình lại càng tuyệt nhiên không thể " Bôi gio trát trấu" vào mặt mình và làm tan vỡ gia đình con gái! Và cũng chẳng ai cấm được " Người ấy" của bà viết vì uất hận cho cả hai hoặc viết vì " Không ăn được thì đạp đổ"!?...
Riêng tôi, tôi không tin, không bao giờ tin một người phụ nữ bình thường có thể thổ lộ tình yêu cũ vẫn "dấu trong tim" của mình trước công luận nói chi đến việc công khai tỏ cho thiên hạ biết mình không có chỗ nào trong tim dành cho chồng!!
Sunday, March 25, 2018
Spring Is In The Air !* Mùa xuân đã đến!
Ngày thứ 6 của mùa xuân! Trời nắng ấm, tuyết sau vườn tan dần!
Cho mấy giò Lan ra tắm nắng trên tuyết!
Nắng gần tắt, ra ngoài rước chúng vào nhà thì tuyết tan đã kéo Lan chìm trong
tuyết! May thay mấy cành lá và hoa vẫn còn lấp ló vẫy tay cầu cứu! Mùa xuân đã
đến!
Sunday, March 11, 2018
Saint Patrick's Day * Ngày Thánh Patrick
Ngày Thánh Patrick là ngày lễ hội tôn giáo trên đường phố tổ chức khi trời sắp sang xuân! Thánh Patrick là tu sĩ và nhà truyền giáo. Sinh thời, ông làm giám mục cai quản vùng Bắc và Tây của đảo Ireland. Ông được phong thánh ở thế kỷ thứ 7 ( Wikipedia).
Chúng ta cùng theo chân những người Irish trong lễ hội ăn mừng và kỷ niệm ngày Saint Patrick ở thủ đô Ottawa ngày 10/3/2018 trong sắc áo màu xanh đặc trưng của ngày này.
Ngày Thánh Patrick là ngày lễ hội tôn giáo trên đường phố tổ chức khi trời sắp sang xuân! Thánh Patrick là tu sĩ và nhà truyền giáo. Sinh thời, ông làm giám mục cai quản vùng Bắc và Tây của đảo Ireland. Ông được phong thánh ở thế kỷ thứ 7 ( Wikipedia).
Chúng ta cùng theo chân những người Irish trong lễ hội ăn mừng và kỷ niệm ngày Saint Patrick ở thủ đô Ottawa ngày 10/3/2018 trong sắc áo màu xanh đặc trưng của ngày này.
Sunday, March 4, 2018
CỦA CHỒNG CÔNG VỢ
Cô bạn tôi lúc còn trẻ có tính hay nũng nịu muốn chồng cưng chiều mọi nơi mọi lúc! Thuở mới lập nghiệp anh chồng làm phụ bếp cho một tiệm ăn nhỏ còn cô vợ làm thợ.... Sơn móng tay! Dĩ nhiên thu nhập hàng tháng của cô hơn đứt chồng rất nhiều vì cái nghề làm đẹp ngoài tiền lương lại còn tiền Típ khách cho hậu hĩnh! Tiền trong tay sẵn, muốn mua gì chẳng được nhưng hai vợ chồng son tính toán nên mua nhà trước rồi mới chi tiêu lặt vặt! Cả hai cùng" tâm đầu ý hợp" nên chẳng mấy lúc mộng ước cái tổ ấm riêng tư đã gần kề!
Nhưng vào những ngày Valentine, ngày phụ nữ, ngày giáng sinh... thấy những ông bồ, ông chồng của các cô Nail khác tới tấp ôm hoa, quà tặng đến cho nửa của mình còn cô " Ngồi chơi sơi nước" cũng tủi nên cô quên mất kế hoạch tiết kiệm tiền mua nhà mà đâm oán ông chồng chẳng biết ga lăng như chồng người! Có cô tương đối vô duyên lại chẳng chịu khó còn được bồ vác cái nhẫn kim cương đến tiệm rồi quì gối xuống cầu hôn! Sau đó cô kia còn kênh kiệu đưa bàn tay có cái nhẫn đính hôn cho mọi người ngắm để rồi các cô so bì nhẫn ai đẹp nhất thì các cô đồng nghiêp mới phát hiện ra cô ... Không có nhẫn kim cương đeo ở ngón áp út bàn tay trái như một dấu hiệu cảnh báo ai muốn mon men phải tránh xa vì Hoa đã có chủ! Các cô bạn đồng nghiệp rất ngạc nhiên hỏi tại sao cô không có nhẫn khi cô đã có chồng ? Rồi họ nghi ngờ có thể chồng cô không thực lòng, không muốn cưới cô... Chẳng lẽ cô phải đưa tờ giấy kết hôn ra trình làng?
Hiểu nỗi ấm ức của vợ mà Valentine đã qua nên anh chồng rình ngày ...Phụ nữ! Cũng đóng bộ như chú rể! Cũng bí mật như những chàng trai ga lăng khác! Anh chồng chức vụ .... phụ bếp báo trước cho bà xếp cửa hàng biết kế hoạch để gây bất ngờ cho vợ nên bà sắp sẵn một bó hồng đỏ để sau đó thay mặt mọi người tặng cô! Gần cuối giờ làm, đang lúi húi chuẩn bị ra về thì anh chồng xuất hiện và... quì gối như... tài tử trước mặt cô! Còn ga lăng hơn cả bồ của con bé vô duyên hôm trước! Các bạn đồng nghiệp được bà xếp rỉ tai từ trước nên đã đứng quây vòng quanh cô! Lúng túng, ngượng ngùng vì lần đầu tiên cô rơi vào trường hợp này nên bà xếp phải vào phụ tá ông chồng... xin ngón áp út bàn tay trái người đep để chồng lồng vào một cái nhẫn kim cương... Như người ta trong tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo, tiếng reo hò cổ vũ của mọi người! Nước mắt cô trào ra vì vui và cảm động!
30 ngày sau, hóa đơn tính tiền nhẫn từ ngân hàng gửi đến nhà! Cô gần ngất xỉu! Tiền chi cho nhẫn mất đứt 1/3 tiền tiết kiệm vợ chồng dành để mua nhà! " Của chồng công vợ" là đây!
Ngày 8/3 đã gần kề! Xin chúc các bóng hồng nhận được nhiều tình cảm , tình yêu được thực tế hóa bằng... quà tặng! Và xin đừng ngất xỉu như bạn tôi!
Nhưng vào những ngày Valentine, ngày phụ nữ, ngày giáng sinh... thấy những ông bồ, ông chồng của các cô Nail khác tới tấp ôm hoa, quà tặng đến cho nửa của mình còn cô " Ngồi chơi sơi nước" cũng tủi nên cô quên mất kế hoạch tiết kiệm tiền mua nhà mà đâm oán ông chồng chẳng biết ga lăng như chồng người! Có cô tương đối vô duyên lại chẳng chịu khó còn được bồ vác cái nhẫn kim cương đến tiệm rồi quì gối xuống cầu hôn! Sau đó cô kia còn kênh kiệu đưa bàn tay có cái nhẫn đính hôn cho mọi người ngắm để rồi các cô so bì nhẫn ai đẹp nhất thì các cô đồng nghiêp mới phát hiện ra cô ... Không có nhẫn kim cương đeo ở ngón áp út bàn tay trái như một dấu hiệu cảnh báo ai muốn mon men phải tránh xa vì Hoa đã có chủ! Các cô bạn đồng nghiệp rất ngạc nhiên hỏi tại sao cô không có nhẫn khi cô đã có chồng ? Rồi họ nghi ngờ có thể chồng cô không thực lòng, không muốn cưới cô... Chẳng lẽ cô phải đưa tờ giấy kết hôn ra trình làng?
Hiểu nỗi ấm ức của vợ mà Valentine đã qua nên anh chồng rình ngày ...Phụ nữ! Cũng đóng bộ như chú rể! Cũng bí mật như những chàng trai ga lăng khác! Anh chồng chức vụ .... phụ bếp báo trước cho bà xếp cửa hàng biết kế hoạch để gây bất ngờ cho vợ nên bà sắp sẵn một bó hồng đỏ để sau đó thay mặt mọi người tặng cô! Gần cuối giờ làm, đang lúi húi chuẩn bị ra về thì anh chồng xuất hiện và... quì gối như... tài tử trước mặt cô! Còn ga lăng hơn cả bồ của con bé vô duyên hôm trước! Các bạn đồng nghiệp được bà xếp rỉ tai từ trước nên đã đứng quây vòng quanh cô! Lúng túng, ngượng ngùng vì lần đầu tiên cô rơi vào trường hợp này nên bà xếp phải vào phụ tá ông chồng... xin ngón áp út bàn tay trái người đep để chồng lồng vào một cái nhẫn kim cương... Như người ta trong tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo, tiếng reo hò cổ vũ của mọi người! Nước mắt cô trào ra vì vui và cảm động!
30 ngày sau, hóa đơn tính tiền nhẫn từ ngân hàng gửi đến nhà! Cô gần ngất xỉu! Tiền chi cho nhẫn mất đứt 1/3 tiền tiết kiệm vợ chồng dành để mua nhà! " Của chồng công vợ" là đây!
Ngày 8/3 đã gần kề! Xin chúc các bóng hồng nhận được nhiều tình cảm , tình yêu được thực tế hóa bằng... quà tặng! Và xin đừng ngất xỉu như bạn tôi!
Subscribe to:
Posts (Atom)















